January 5, 2012
Why Do Nations Fail?
by Daron Acemoglu – thành viên của nhóm đặc biệt về quyền tư hữu, sự tự do và thịnh vượng.
Khi những người Ả rập ly khai đủ hiểu biết, thì thực tế đòi hỏi họ phải giải quyết câu hỏi : làm thế nào để tổ chức xã hội?
Lời của tổng biên tập : The Region, một tạp chí của Cục dự trữ liên bang của bang Minneapolis, gần đây thảo luận về thị trường lao động, về các quyền sở hữu tài sản, về sự ấm lên của trái đất và về mùa xuân Ả Rập với nhà kinh tế học Daron Acemoglu tại Viện Công Nghệ Massachusetts, ông cũng là thành viên của nhóm đặc biệt John and Jean De Nault thuộc viện Hoover về quyền sở hữu tài sản. Dưới đây là một phần của cuộc phỏng vấn. Bản đầy đủ của cuộc phỏng vấn có thể tìm tại đây
Region: Công việc của ông cùng với James Robinson về sự chuyển đổi trong kinh tế chính trị. Tôi mong rằng ông có thể chia sẻ những ý tưởng của ông [về việc làm thế nào] cho việc áp dụng nghiên cứu đó vào vấn đề Mùa xuân Ả Rập vừa qua.
Acemoglu: Vâng, trong 15 năm qua, hầu hết những nghiên cứu của tôi đúng là những gì mà anh nói, nói chung là kinh tế chính trị. Tại sao tôi không nói từng phần một, và sau đó chúng ta có thể mường tượng đi đến những sự chuyển đổi.
Region: Thật tốt quá.
Acemoglu: Nghiên cứu của tôi, xét về khía cạnh nghề nghiệp, không phải bắt đầu với kinh tế chính trị, mặc dù tôi gốc là bắt đầu học kinh tế trong trường trung học và đại học, và tôi bị cuốn hút bởi lĩnh vực mà ngày nay anh có thể gọi là kinh tế chính trị – mối tương tác giữa chính trị và kinh tế.
Nhưng sau đó tại trường đại học và sau đại học, tôi bắt đầu làm việc trên những vấn đề liên quan đến vốn con người, sự tăng trưởng kinh tế và những vấn đề khác. Nhưng như anh biết, những vấn đề thực sự của tăng trưởng kinh tế không chỉ đơn thuần chỉ là một vài nước có sự phát triển về công nghệ, còn một vài thì không; và một vài nước có tốc độ tích lũy cao, và một vài thì không. Những điều đó thực sự liên quan đến thực tế rằng các xã hội đã chọn những con đường về căn bản là khác nhau trong việc tổ chức xã hội đó.
Vì vậy có nhiều sự không đồng nhất đầy ý nghĩa liên quan đến kết quả kinh tế trong các cấu trúc chính trị của các xã hội. Và điều này dẫn đến có nhiều thiết chế điều chỉnh nền kinh tế và tạo ra những sự thúc đẩy khác nhau. Và tôi bắt đầu tin tưởng – và đã thành phản xạ trong công việc của tôi – rằng bạn không thể tạo ra đủ sự tiến bộ trong vấn đề tăng trưởng kinh tế trừ khi bạn bắt đầu giải quyết những vấn đề căn bản về mặt thể chế của tăng trưởng trong cùng thời gian đó.
Điều đó đã đặt tôi vào hướng nghiên cứu để cố gắng hiểu, về mặt lý thuyết cũng như thực nghiệm, làm thế nào thể chế tác động đến những sự thúc đẩy về kinh tế và tại sao thể chế lại khác nhau trong các quốc gia khác nhau. Chúng phát triển thế nào theo thời gian. Và vấn đề chính trị của các thể chế, nghĩa là, không hẳn chỉ là về mặt kinh tế, những thể chế này lại tốt hơn những cái khác, nhưng tại sao lại là nó – những dạng thể chế rõ ràng là khác nhau lại được đặt tại đó?
Những gì mà tôi muốn nói là sẽ không hợp lý, trong cách hiểu của tăng trưởng kinh tế, để có một tập hợp những thiết chế mà xóa bỏ sự sở hữu cá nhân hoặc tạo ra sở sự sở hữu cá nhân với sự bấp bênh cao, ở đó tôi có thể xâm phạm đến những quyền của anh. Nhưng về mặt chính trị, lại có nhiều lý do cho điều đó.
Nếu tôi có quyền lực chính trị, và tôi lo ngại anh giầu và đe dọa tôi về mặt chính trị, thì điều đó có thể khiến tôi tạo ra một tập hợp các thiết chế mà sẽ không mang đến cho anh quyền sở hữu cá nhân chắc chắn. Nếu tôi lo ngại anh đang bắt đầu những việc kinh doanh mới và lấy đi những công nhân của tôi, sẽ có lý cho tôi hòng sắp đặt anh theo một cách mà nó sẽ giết chết năng lực phát triển hoặc khả năng tạo sự đổi mới của anh.
Như vậy, nếu tôi thực sự lo ngại mất đi quyền lực chính trị vào tay anh, điều đó thực sự dẫn tôi đến những hoạt động chính trị của thiết chế, logic ở đó không phải là quá nhiều hệ quả kinh tế nhưng sẽ nhiều hệ quả chính trị. Điều này muốn nói rằng, khi xem xét một sự cải cách nào đó, điều mà hầu hết các chính trị gia và các chóp bu quyền lực trong xã hội thực sự quan tâm đến không phải là cuộc cải cách này sẽ làm cho số đông dân chúng tốt hơn mà là nó sẽ làm dễ hơn hay khó hơn cho họ trong việc giữ vững quyền lực.
Những điều đó nằm trong danh sách những vấn đề mà sẽ trở thành ưu tiên hàng đầu nếu bạn muốn hiểu những thứ đó hoạt động thế nào. Và lĩnh vực này là nơi mà tôi dành phần lớn trời gian trên 10 năm qua, mặc dù tôi đã làm việc với nó trong 16 năm hoặc hơn, mà nhiều phần làm cùng với Jim Robinson. Jim và tôi là đồng tác giả của một cặp bài báo về ảnh hưởng của thể chế đối với sự tăng trưởng kinh tế. Chúng tôi đã viết nhiều về quá trình và sự chuyển đổi chính trị, về độc tài, về dân chủ và một loạt bài về những vấn đề của quyền lực chính trị và những tinh hoa, và những thứ khác. Một số trong chúng làm nền tảng cho cuốn sách của chúng tôi : “Nguồn gốc kinh tế học của độc tài và dân chủ” – “Economic Origins of Dictatorship and Democracy”, tôi sẽ trở lại với câu hỏi của anh về mùa xuân Ả Rập. Và một số trong chúng là nguồn gốc dẫn đến cuốn sách mới này mà chúng tôi đã hoàn thành – thực ra thì nó đây [đưa ra một tập dày những bài báo trên bàn của ông ta] và sẽ xuất bản bào năm sau.
Region: Tại sao lại có quốc gia thất bại?
Acemoglu: Vâng, tại sao lại có quốc gia thất bại? Đây là một vấn đề rộng vì nhiều nguyên nhân sâu xa, theo chúng tôi là, của sự khác biệt rất lớn của những kết quả kinh tế và những tổ chức kinh tế mà chúng ta quan sát trên thế giới, và chúng ta cố gắng, theo một cách nào đó, để có được một lý thuyết chặt chẽ về điều này, điều đó rất khác với những điều vẫn thường thấy trên các phương tiện thông tin truyển thông và của giới chính sách. Nó cũng, với một mức độ nào đó, khác nhau từ những điều mà những nhà kinh tế học nói. Chúng ta chú trọng nhiều hơn về những tác động chính trị của nó hơn là địa lý và văn hóa, những điều mà nhiều người làm chính sách và truyền thông chú trọng, hoặc những điều liên quan đến chính sách tối ưu và làm thế nào chúng ta có thể cải thiện chính sách ngoại biên, và làm thế nào chúng ta có thể thiết lập chính sách cho tốt hơn, những điều mà các nhà kinh tế học dành hầu hết sự quan tâm.
Câu chuyện của chúng ta xoay quanh việc những ràng buộc chính trị ở đây là trung tâm. Và sự phát triển đang, hầu như tất cả, phá vỡ những ràng buộc chính trị đó, hơn là so với việc chỉ suy nghĩ trong phạm vi của sự tồn tại các ràng buộc chính trị, và tìm kiếm sự xây dựng chính sách thuế và bảo hiểm thất nghiệp tối ưu, và những thứ khác cũng trong phạm vi những ràng buộc này.
Hiển nhiên rằng, điều thứ 2 là sự bổ xung, nhưng tôi nghĩ triển vọng này khá là khác từ những gì đang xảy ra ngoài kia. Về vấn đề thực sự lớn này, nó đã làm tôi rất bận rộn trong vài năm qua.
Xin lỗi về những sự dài dòng xung quanh vấn đề, bây giờ cho phép tôi đến với câu hỏi mà anh đã hỏi liên quan đến mùa xuân Ả Rập.
Region: Ah, vâng. Tôi thấy rằng lời nói đầu trong “tại sao có quốc gia thất bại” đúng là như vậy. Ông viết rằng, “ Tại sao những người Ai Cập lại đến kín quảng trường Tahrir [để hạ bệ Hosni Mubarak, và những gì nó muốn nói cho chúng ta hiểu về nguyên nhân của sự thịnh vượng và sự nghèo đói]”
Acemoglu: Chính xác. nếu anh muốn nghĩ đến mùa xuân Ả Rập, tôi nghĩ có một cặp những vấn đề trung tâm, và một phần trong chúng là những vấn đề trọng tâm của cuốn sách này, và một phần khác trong chúng là trọng tâm của cuốn sách trước “Nguồn gốc kinh tế của đọc tài và dân chủ” và cuốn sách mới này.
Vấn đề thứ nhất, điều mà chúng tôi chú trọng nhiều trong cuốn sách này, đó là những xã hội này không phải là độc tài chỉ theo nghĩa họ thủ tiêu sự bầu cử. Chúng là độc tài theo nhiều dạng đặc biệt, nhưng một dạng mà khá phổ biến trên thế giới mà ở đó một nhóm nhỏ của xã hội kiểm soát cả quyền lực chính trị và nguồn lực kinh tế.
Vì vậy nếu anh quan sát tất cả những xã hội từ Tunisia đến Ai Cập đến Syria đến Bahrain hoặc tới Lybia, một nhóm chóp bu nhỏ đã kiểm soát tất cả quyền lực chính trị, giới hạn năng lực của hầu hết những người khác trong xã hội để có mọi tiếng nói chính trị và sử dụng quyền lực chính trị của họ để phân phối nguồn lợi kinh tế của quốc gia cho chính họ mà bỏ qua tất cả cá nhân khác.
Tại Lybia, đó là một điều hiển nhiên theo một nghĩa nào đó. Cũng như vậy tại Syria, báo chí có giải thích rất chi tiết, bằng cách nào nhóm Alawite, ví dụ như, ra lệnh cho không chỉ tất cả các vị trí về lợi ích kinh tế mà cả những vị trí cao nhất trong cơ quan công quyền và quân đội. Tại Bahrain, nó khá là rõ ràng với nhóm Sunni.
Tại Tunisia và Ai cập, nó là một hình thức nhẹ nhàng hơn, trong đó nhiều lợi ích kinh doanh béo bở có đại diện rất mạnh trong nhóm thân cận của Mubarak hoặc Ben Ali. Và ở những nước này, quân đội và các lực lượng an ninh đã kìm giữ rất hiệu quả mọi loại hoạt động dân chủ thực sự, trong trạng thái không thể diễn ra được.
Hậu quả, có lẽ lại không ngạc nhiên, là khi mà anh có một hệ thống như thế, ở đó một nhóm rất nhỏ kiểm soát quyền lực chính trị cho mục đích kinh tế, và cũng khá đáng thất vọng về tăng trưởng kinh tế. Nó không khuyến khích các công nghệ mới đi vào cuộc sống, nó không cho phép người dân sử dụng tài năng của họ, nó không cho phép thị trường hoạt động, nó không đưa lại động lực cho một nhóm lớn dân số, hơn hết, nó khuyến khích con người, những người kiểm soát quyền lực chính trị, thủ tiêu nhiều hình thức đổi mới và thay đổi kinh tế bởi vì họ sợ nó sẽ là một mối đe dọa tới sự ổn định của họ.
Vì vậy, kết quả là phần lớn dân số đã bị ngăn chặn tiếng nói chính trị, họ đã bị ngăn chặn về mặt quyền lực kinh tế và họ cũng nhìn thấy những tiêu chuẩn cuộc sống của họ không tăng lên bởi vì sự tăng trưởng kinh tế là không đủ.
Có những ngoại lệ theo nghĩa Tunisi và Ai Cập đã có một số tăng trưởng kinh tế. Họ đã có những cải thiện về giáo dục trong hơn 20 năm qua. Nhưng bởi phần lớn của xã hội cảm thấy rằng họ đã không nhận được đủ từ việc này, và họ cũng có rất ít niềm tin rằng hệ thống chính trị như thường lệ sẽ phục vụ lợi ích của họ.
Vậy thì làm gì bây giờ? Hầu như tất cả mọi lần, không gì cả, bởi vì một hệ thống như vậy được cấu trúc và tồn tại bởi vì nó đã thành công trong việc thủ tiêu những tiếng nói và quyền lực của số đông. Nếu như số đông có quyền lực thực sự, thì những hệ thống như vậy không thể tồn tại được – theo đúng cách mà một xã hội thuộc địa không thể sống sót nếu như 90% số nô lệ thực sự có 1 tiếng nói chính trị. Nhưng 90% này có lợi thế số lớn nếu như họ có thể được tổ chức, ví dụ như ở Syria nơi mà những người Alawi cai trị xã hội, nhưng vẫn chỉ là một số rất nhỏ. Vì vậy rất khó để kìm giữ số đông luôn ở trong ao tù. Đặc biệt là khi có một vài bất ổn và một vài tia lửa, như điều đã đến từ Tunisi. Trong phần còn lại của trung đông, người ta đã bắt đầu thiết lập và giải quyết những bài toán về hành động tập thể. Họ đã nêu ra những đòi hỏi thực sự đối với những người cầm quyền.
Và những đòi họ của họ sẽ là gì? Những người đã đến quảng trường Tahrir đỏi hỏi những thay đổi cơ bản và sâu sắc. Họ muốn những thay đổi sâu sắc, cơ bản, một phần vì lý do kinh tế. Nhưng cũng là, nếu anh đọc blog và những thứ khác họ viết, nó cũng rõ ràng rằng họ cho rằng những sự thay đổi căn bản chỉ có thể đến từ sự thay đổi chính trị. Thực tế, từ lúc bắt đầu, có nhiều thảo luận, tranh luận về cái gọi là “cải cách hoặc không cải cách”, và họ đã tập trung vào thay đổi chính trị.
Vì vậy, động thái đầu tiên của chế độ Mubarak nói, “ok, tốt thôi, anh muốn những cải cách? Chúng tôi sẽ đưa cho anh những cải cách. Chỉ cần về nhà thôi?” Và những phản ứng của người dân ở quảng trường Tahrir là, “không, ông điên à, nếu chúng tôi về nhà, ông lại tiếp tục với hệ thống y hệt trước đây.”
Đây là khung cảnh mà sẽ xảy ra, yếu tố chính của khung cảnh mà Jim và tôi đã phát triển trong “Những nguồn gốc kinh tế của độc tài và dân chủ”. Điều nãy cũng được mô tả ở một mức độ nào đó tại đây [trong cuốn “Tại sao các quốc gia thất bại.”] . Nếu anh có thể giải quyết những vấn đề công việc tập thể và thực hiện một vài đòi hỏi, thì sự hứa hẹn về thay đổi hoặc những viên kẹo kinh tế hoặc những cải cách chính trị trong tương lai là không đủ tốt đối với anh. Bởi vì nếu tôi đi và dập tắt những hành động tập thể mà đang diễn ra tại quảng trường Tahrir hoặc mọi nơi khác thì ngày mai, động lực nào khiến anh thực hiện những cải cách kinh tế hoặc chính trị? Và đó chính xác là những gì mà người dân tại quảng trường Tahrir nói: “không, chúng tôi không tin ông. Thời điểm mà chúng tôi về nhà, ông sẽ lại tạo ra hệ thống như cũ.” Cách duy nhất để làm lên những cải cách đáng tin cậy là thay đổi sự phân phối quyền lực chính trị và tạo những cải cách ngay lập tức. Đó chính là những gì mà người dân tại quảng trưởng Tahrir muốn.
Vì vậy, ở một vài cấp độ, chúng ta hiểu qua ống kính của khung cảnh nà rằng làm thế nào những động lực đã được thực hiện hóa, tại sao những đòi hỏi đã được thực hiện theo cách mà nó đã được thực hiện và tại sao những người cầm quyền đã có những nhượng bộ nhưng họ đã không thành công khi có những đòi hỏi về sự cải cách sâu sắc về chính trị.
Câu hỏi lớn là : Điều này sẽ là một cuộc cách mạng như Cách Mạng Ánh sáng tại Anh đã mở ra một quá trình chuyển đổi sâu sắc trong hệ thống chính trị liên quan đến những thay đổi kinh tế? Cuối cùng, những cải cách chính trị là nền tảng để cho sự tăng trưởng của các quốc gia. Đó là một trong số những lập luận mà chúng tôi đã làm.
Hoặc nó sẽ trở thành, theo một nghĩa nào đó, giống như Cuộc Cách mạng Bôn-sê-vick hoặc những phong trào độc lập ở nhiều vùng dưới Sahara của Châu Phi trong những năm 1960, nơi mà đã có những thay đổi về quyền lực chính trị, nhưng nó đến từ một nhóm này tới 1 nhóm khác mà sau đó lại tạo ra hệ thống và bắt đầu cùng một quá trình bóc lột như trước đó?
Những người Bôn-sê-vick rõ ràng là rất khác với những người Romanov, nhưng họ đã tạo ra một hệ thống bóc lột thậm chí nhiều hơn so với chế độ Czarist tại Nga. Nhiều lãnh đạo độc lập ở vùng Châu Phi hạ Sahara, từ Nkrumah tới Mugabe tới Kenyatta, rõ ràng đã cam kết để bài người da trắng. Và họ đã có đòi hỏi rất chính đáng, giống như người Ai Cập làm ngày hôm nay, nhưng hệ thống mà họ tạo ra hoặc thoái hóa thành một cái gì đó xấu hoặc cá nhân họ đã tạo ra một cái gì đó xấu xa, giống như Mugabe đã làm khi ông ta phá hủy chế độ phân biệt chủng tộc dã man của Smith, và ông ta tạo ra một vài thứ cũng dã man như vậy.
Gần đây, trong thập niên 60, Nkrumah đã lên nắm quyền tại Ghana, và tại Sierra Leone, Margai lên nắm quyền. Margai đã lại tạo ra một hệ thống cực kỳ bóc lột. Nó dường như chỉ nhỉnh hơn so với hệ thống của Anh, nhưng sau đó Margai bị thay thế bởi người anh em cùng cha khác mẹ và sau đó bởi Siaka Stevens vào năm 1967. Stevens đã làm những điều tồi tệ hơn rất nhiều, nhưng tất cả đều bắt nguồn từ những gì mà Margai đã làm. [Ông ta] chỉ thực hiện trên hệ thống của người anh, và dùng nó cho những tham vọng chính trị và kinh tế của bản thân. Dưới thời Stevens, toàn bộ hệ thống đã sụp đổ.
Vì vậy, không có một sự đảm bảo rằng những biến động chính trị như trên sẽ chuyển biến thành cách mạng chính trị trên diện rộng, như trái ngược với một cuộc đảo chính tại cung điện nơi mà một nhóm lấy quyền từ 1 nhóm khác. Và một lần nữa, một phần của “Tại sao các quốc gia thất bại” đang cố gắng hiểu những điều kiện mà theo nó người ta có thể đặt và phân tích những lát cắt dài của lịch sử và các biến thể của thể chế mà chúng ta thấy xung quanh chúng ta từ sự soi sáng đó.
Filed under: Chính trị-Politique-Politic, Kinh tế học | Tagged: kinh tế chính trị học, policital economy, transition | Leave a Comment »